Mỗi lần vậy lại nhớ hương hoa sứ. Chỉ một khắc tình cờ rẽ vào đoạn đường ngập hương hoa khi trời vừa dứt mưa là tất cả từ cảm giác đến khung cảnh lúc ấy đã khắc sâu vào kí ức rồi.
Bước ra ngoài khi tối muộn, mọi thứ còn ướt sũng, nhưng mưa chẳng thấy. Cảm giác bâng khuâng gì đâu, như vừa lỡ dịp gặp người muốn gặp... Rồi hương hoa sứ cũ kia lại dậy lên trong lòng, trông mặt đường loáng nước mà mông lung nghĩ ngợi, ngó nghiêng tìm kiếm mong thấy một nhành hoa.
"Phút giây trở thành vĩnh cửu", hoa sứ từ nhỏ đã quen mùi, vậy mà vào lúc vạn vật còn đẫm nước mưa, tự nhiên trong lòng hóa sững sờ. Hương hoa mang mình quay vào chính mình, mang sự tinh tế trong lòng ra trước mắt, như chỉ bảo điều gì thật rõ, thật đắt. Choáng ngợp, giữa không gian vừa nhỏ bé, vừa mênh mông, cả người chỉ ngây ra cho các giác quan thưởng thức bữa tiệc bất ngờ, chóng vánh, mà dư âm còn đến tận ngàn sau...
Bởi vậy, mỗi lần mưa xong lại nghe nhung nhớ...
No comments:
Post a Comment