Em ngồi nghe nắng rỉ rả khúc giao mùa. Không gian vàng rơm rạ, em hoe mái tóc thơ. Em yêu buổi trưa hè oi ả, tan trường về còn nấn ná, muốn ôm cả bầu trời đỏ rực hoa phượng vào tâm trí, để rời xa vẫn được nghe tiếng bạn bè.
Mùa này, em không còn loanh quanh con đường làng, không hái hoa, ngắt lá giả vờ bán buôn, em lênh đênh phố. Phố không mát rượi cho em chân trần tung tăng, không yên ả, êm đềm cùng nắng gió, mà lặng lẽ giấu những nỗi niềm, tư lự vào trong để vẻ ngoài như đơn lạnh. Em vui vẻ, nô đùa với đồng mênh mông tầm mắt, với nhánh cỏ may thơm nắng, nhưng bị cuốn hút bởi trầm tư phố. Nắng bên phố cũng dường biết ưu tư. Em lạ lẫm đưa bàn tay hứng giọt nắng nhỏ nhoi qua kẽ lá. Bên phố, nắng không ồ ạt, rộn ràng, không phủ không gian vàng rực mà khe khẽ ru lời lặng lẽ. Em giữ lòng cố lắng nghe…
Có lẽ nắng cũng như em, đã đổi khác theo từng bước chân đến phố. Rồi giờ em cùng nắng lại chào nhau như vừa bắt đầu: “Chào người bạn mới quen!”
No comments:
Post a Comment