Nhung nhớ bỗng chốc ùa về tràn ngập
chẳng biết phải làm sao, ngỡ ngàng chết lặng
Đành đứng yên để mặc những nỗi niềm thổn thức
Chợt nghe tha thiết, chợt thấy u sầu
Như vỏ sò khô khốc trên bờ cát, mặc sóng biển đẩy đưa
Xúc cảm vô chừng, bất định
tâm hồn ngơ ngác, xanh xao
Nghe khóe mắt cay xè mà chẳng khóc
Niềm riêng giấu kín chỉ tự nói với lòng
Quá khứ chôn chặt vẫn đến ngày thức dậy
Là ta quá mong manh?
No comments:
Post a Comment