Sunday, October 16, 2011

Vì đường xa ướt mưa...


Ngày nọ, chuẩn bị ra về khi cơn mưa vừa dứt, tôi nghe cô bạn mình nói với bạn trai cô ấy: "Anh ơi, vì đường xa ướt mưa..." Hẳn chúng ta đều biết phần còn lại của lời bài hát ấy là gì, tôi mỉm cười "họ thật đáng yêu!" Họ đều là bạn thân của tôi, đều có cách nhìn nhận, suy nghĩ, cách đối nhân xử thế đáng cho tôi học hỏi, và tôi học được từ họ rất nhiều điều. Nhìn cái cách họ chăm sóc, vui ở bên nhau, lo lắng, nhớ khi xa nhau, tôi hiểu họ dành cho nhau rất nhiều yêu thương. Những khi gặp họ, chúng tôi không thể vắng tiếng cười, vì cả ba đều có óc hài hước, và cách nói chuyện cũng như nhìn nhận sự việc rất hợp nhau. 
Thật ra tình cảm giữa hai người bị cả hai gia đình phản đối. Nhưng họ đã nỗ lực rất nhiều để được ở bên nhau. Tôi có cảm giác sẽ không gì ngăn trở được họ, và mong rằng sẽ không ai muốn ngăn trở họ nữa, vì trông họ bên nhau rất hạnh phúc.
Một lần, cô bạn của tôi có việc đi xa không thể gặp chúng tôi. Còn có một mình, tôi tự nhiên thấy cậu bạn mình thiếu hẳn sức sống, và không thích điều này, vì dù gì cô ấy cũng về thôi mà! Bởi vậy, không thích bạn tôi trông buồn, không thích phản ứng tiêu cực như vậy khi phải xa người yêu của cậu ấy, cho nên, mong rằng họ mãi được ở bên nhau...


Vì đường xa ướt mưa...

No comments:

Post a Comment