Trưa trờ trưa trật, trời nắng ơi là nắng...
Mải mê nghe nhạc bỏ cơm.
Chả buồn ăn nữa...
Có điều gì đó trong lòng khiến mình ngơ ngơ ngẩn ngẩn, chưa bao giờ như vậy...
Có ai đó kéo mình ra khỏi thực tại trước mặt, phân tâm tuyệt đối...
Có nỗi niềm nào đó đang lớn dần, nếu không viết ra, e nó làm mình vỡ tung mất...
Ngân nga...
Hồng đậu sinh nam quốc,
Là chuyện mãi kiếp nào
Tương tư là cái chi
Sớm chẳng còn ai để ý
Say khướt giữa Bất Dạ thành
Muôn hồng ngàn tía
Lả lơi phong tình sóng sánh tràn chén rượu
Đáng quên nhất là vần thơ cổ nhân
Vô giá trị nhất là tương tư
Một lòng một dạ lại sợ người chê cười
Rồi còn sợ người phát hiện
Xuân về vẫn thấy hồng đậu nở
Mà người si tình tới bẻ thì vắng bặt bóng hình.
Mải mê quyến luyến chốn gió trăng, chân tình còn đâu nữa
No comments:
Post a Comment