Wednesday, September 25, 2013

Muốn nhớ hay quên?

Hôm rồi đi cafe nghe nhỏ bạn bảo hết dùng yahoo chat rồi, tự nhiên thấy như hẫng một bước chân...

Nhớ những ngày u ám của nhỏ, tôi cứ chốc chốc lại canh yahoo xem nhỏ có tìm không, có nói gì không. Ban đầu là những câu chuyện dài lặp đi lặp lại hình ảnh anh chàng không tốt xem nhẹ chuyện tình cảm; dần dà thành những lời u uẩn kéo nỗi buồn dài dằng dặc. Khi chừng như đã đủ cho tấc lòng vơi đi một chút, cuộc nói chuyện là những câu không đầu đuôi, bất chợt nhặt bên cạnh, kể qua kể lại, cốt giữ sẻ chia. 

Tôi sợ nhỏ buồn. Tôi sợ nhỏ bạn hay bảo chỉ tôi mới hiểu nhỏ nghĩ gì ấy không tìm được chỗ dựa, để gục đầu trút hết oan ức trong lòng qua những dòng nước mắt. Tôi sợ nhỏ lạc mất những yêu thương chân thật trong lòng. Tôi cố gắng ở bên cạnh nhỏ, hay ít nhất để nhỏ thấy rằng luôn có tôi khi nhỏ cần. Không khéo an ủi, tôi lặng im nghe hết tiếng lòng u buồn kia đang thổn thức; kiếm chuyện đằng này đằng kia, gom nhặt để dành sẽ kể cho nhỏ nguôi ngoai một chút...

Thời gian, giống y như người ta hay nói, khiến vết thương dần lành. Nhỏ gần như đổi hẳn tính cách (hay là do tôi vốn không nhận ra tính cách khác của nhỏ...), không còn nhẹ nhàng hay cảm thông, chỉ thấy nhỏ đùa giỡn nhiều, không còn tế nhị, thích sao phán vậy, chẳng còn là ngày xưa...

Tôi ngồi giữa bạn bè và nhỏ, giữa ồn ã chuyện trò, chừng như ai cũng sợ mất phần mình, hối hả tranh nhau nói, tôi ngồi nghe. Nhỏ trách sao bảo đi chơi mà im vậy, sao không góp chuyện, không gì để kể à... Thật ra cũng có... mà không tìm được cơ hội để kể... Tôi chậm chạp, chỉ có thể nói giữa lặng thinh, cái không gian ồn ã đó, chỉ thích hợp để tôi im lặng mà thôi...

Nghe nhỏ bảo đã bỏ chat bên kia rồi, lâu lắm không vào, tôi chợt nghĩ không biết phải nhỏ muốn quên không...

Rồi chợt nghĩ, ủa, rồi có muốn bỏ quên mình trong mớ hỗn độn quá khứ tối màu đó không...?




Sunday, August 18, 2013

"Mây có chở tình qua chốn ấy..."

 


Thành phố Hồ Chí Minh, ngày... tháng... năm...
 
Đã lâu rồi tôi không còn được nhận hay viết thêm dòng thư nào. Có cảm giác tôi sẽ không bao giờ được chia sẻ bằng những dòng chứa chan như vậy nữa... Tôi hay quan niệm rằng có những thứ mình cho là đẹp đẽ và yêu thích thì chỉ nên đứng từ xa chiêm ngưỡng, tốt nhất đừng lại quá gần. Vì nếu không phải do nhìn thấy bản chất của sự việc khiến niềm yêu thích ấy không còn vẹn nguyên như trước thì cũng do phát hiện ra yêu thích của mình đều là ngộ nhận mà sụp đổ. Sau vài chuyện xảy ra, tôi lại càng mang suy nghĩ của mình đi theo hướng này...
 
Người bạn tôi yêu quý, luôn chia sẻ những điều hầu như không thể chia sẻ với bất cứ ai sau nhiều lần tiếp xúc không-bằng-thư lại khiến tôi tự ngăn mình chia sẻ thêm bất cứ điều gì, dù là chuyện hàng ngày đối với ai cũng kể được...
 
Cảm giác như chợt phát hiện ra mình chưa từng sở hữu điều quý giá như tình bạn thân thiết mà trước giờ vẫn đinh ninh mình luôn có. Do vậy mà vị trí trang trọng đó trong lòng cũng trở nên trống rỗng, chỉ còn lại sự mất cân bằng tuyệt đối....
 
Một người bạn của tôi sau khi chia sẻ với bạn trai mình mật mã của trang cá nhân thì bỗng dưng không lâu sau anh bạn đề nghị chia tay. Cô nàng không hiểu chuyện gì đang xảy ra, vẫn giữ nguyên mật mã cũ và chờ đợi, hòng mong anh ta quay về. Nhưng đau khổ giày vò khiến cô nàng luôn tìm kiếm người chia sẻ qua những đoạn trò chuyện trên trang ca nhân ấy, có tích cực, có tiêu cực... về người yêu của mình. Anh chàng vẫn dùng mật mã cũ để vào xem và nổi giận, không tiếc lời trách cứ. Chuyện này làm tôi nhớ lại những ý nghĩ đã qua của mình...
 
Rằng cuộc sống này có những góc khuất bạn không được và không thể nhìn thấy. Ngay cả một vài chuyện bản thân bạn cho rằng lẽ ra mình phải được biết nhưng tạo hóa đã sắp xếp bạn ở vị trí không thế nào nhìn được. Đôi khi đó là do sai lầm của người khác khi họ muốn che giấu bạn sự thật, thì họ sẽ nhận được bài học riêng. Nhưng ngay khi bạn, với lương tâm trong lành nhất của mình, cảm thấy việc cố gắng tìm tòi những điều đằng sau góc khuất ấy là không hợp với đạo lý thông thường, hoặc cảm thấy có chút không đúng, thì tốt nhất nên dừng lại. Vì có thể sự thật đó chính là sự trừng phạt mà cuộc sống dành cho bạn khi cố gắng vượt quá giới hạn dành cho mình.
 
Khi cố gắng mở chiếc hộp Pandora nghĩa là chấp nhận bị trừng phạt!
  

 
Lảm nhảm một hồi phát hiện mình nhiều chuyện thật...
 

   Mà thôi kệ, trút cho vơi vậy... ^_^



Saturday, May 25, 2013

"Có nỗi buồn ngủ gục dưới cơn mưa..." (*)





Sau cơn mưa rào mùa hạ, có mấy nỗi buồn được rửa trôi?... 

Tôi bắt đầu nếm trải sự đổi thay, ở xung quanh mình, bước gần đến mình, và đến ngay cả mình. Hiểu, là đến lúc, thì gì cũng đổi khác; mà, còn tùy, là theo chiều hướng nào, rồi mình có chịu được hay chấp nhận không...

Gặp người bạn đã lâu không liên lạc, tôi không còn nhận ra hình ảnh trong lòng mình. Bạn của tôi đã rời xa con người lặng lẽ đó từ bao giờ, đến nỗi tôi gặp lại mà như làm quen một người bạn mới. Ừ, thì có vui... mà sao thấy mình như vẫn mải miết đi tìm lại điều gì của bạn ngày cũ...

Người bạn bên cạnh tôi mỗi ngày, gặp biến cố, cũng đổi thay. Đối phó với biến cố, mỗi người có thái độ riêng, bạn tôi chọn lạnh lùng và cứng rắn. Tôi không thể giữ ở bạn con người đơn thuần ngày xưa, không nhận được tâm hồn đáng yêu theo cách nhìn của mình. Tôi chấp nhận bạn ở hiện tại, ở những ngày u buồn, cay đắng, và cả sau này, dù bạn trở nên ra sao... 

Từng chút một, tôi bắt gặp bản thân mình cũng đổi thay. Ngày trước có người bạn bảo rằng trong tôi có hai phần tính cách - một luôn vui vẻ, hoạt bát; một lại im lặng, thâm trầm - tôi ngớ người, hình như là vậy! Bây giờ dường như càng ngày cả hai càng đi theo hai hướng rời xa nhau. Tôi bắt gặp mình ngày càng hoạt náo, nói nhiều hơn, đùa nhiều hơn... theo cái cách tôi chưa từng mong muốn; hướng ngược lại, tôi như ngày càng im lặng, tự nghiền ngẫm những ý nghĩ, nỗi niềm... quen dần đến nỗi, tôi quên mất chia sẻ bằng lời là thế nào. 

Tôi im lặng để nghe bạn kể, nghe cả những điều bạn không kể, và sẻ chia để bạn tôi trở lại trạng thái ổn, luôn vui vẻ mà tôi mong muốn. Còn nỗi niềm của mình, tôi không biết phải làm sao. Cảm giác như tôi đã chìm xuống mức im lặng thấp nhất, đến nỗi không ai đủ lặng để lắng nghe...

Khi bạn im lặng, có thể bạn sẽ nghe được những dao động dù là rất nhỏ. Và có lúc nào bạn chợt nhận ra những điều người khác chẳng bao giờ nói bằng lời, thì bạn đã quá lặng rồi. Hãy tập dùng lời nói, thể hiện nỗi niềm của mình, bạn sẽ nhận ra điều này cũng diệu kì không kém những ngôn ngữ không lời, rồi bạn sẽ giữ được mình im lặng vừa đủ, để không thấy mình lạc lõng ngay cả với những người thân thương.

Dù sao, tôi cũng biết, ít nhất có những điều tôi có thể viết ra... 

Còn u buồn, mang theo chán tôi lại thả trôi sông... 


Có lúc nào đem nỗi buồn chia sẻ với người khác, rồi bạn cũng muốn lãng quên họ như quên đi nỗi buồn của mình?







(*) lời dịch bài hát  Teru No Uta - Aoi Teshima

Monday, April 8, 2013

Em không xinh đẹp

Hôm nọ đọc trên mạng có câu đại loại rằng: hãy yêu quý người con gái khi đi với bạn mà không cần trang điểm hay trau chuốt nhiều, vì đối với bạn, họ là con người thật của mình...

Sau khi đọc xong thì câu này cứ theo mình hoài... 
 
Vì mình lại có suy nghĩ, đối với người mà cô gái yêu thương, cô ấy sẽ muốn mình luôn xinh đẹp trong mắt họ, nghĩa là mỗi lần gặp sẽ rất cố gắng chăm sóc bản thân. Cố gắng như vậy, không phải cô nàng trở thành giả tạo đối với người khác, chỉ là họ mong người mình yêu thương trông thấy họ ở trạng thái tốt nhất mà thôi. 
 
Vả lại, người con gái tuy luôn muốn mình trở nên xinh đẹp, nhưng việc trau chuốt bề ngoài đôi khi cũng tùy vào tâm trạng. Sẽ có những ngày bạn bắt gặp cô gái bên cạnh mình chợt trở nên ủ rũ, không son phấn, không tết tóc cầu kì, không buồn đắn đo áo này quần nọ, chỉ jean - pull bụi bặm, khác hẳn cô gái mà bạn biết. Có lẽ những lúc ấy, cô nàng mệt mỏi, không muốn suốt ngày cắm cúi làm đẹp; hay có thể cô nàng chán ghét bạn rồi, không muốn trước bạn phải cầu kì "tỉa tót", vì dù sao đó cũng là một dạng áp lực chăng?! Dù lý do gì, cuối cùng cô nàng vẫn là mộc mạc nhất trước bạn, và tất nhiên có thể sẽ gây cho bạn cảm giác chưa từng trải qua. 
 
Nếu bạn không quan tâm lắm vẻ bề ngoài, hoặc bạn yêu quý một cô gái vì nhiều phẩm chất tinh thần khác, cô nàng xinh xắn hay kém tươi một chút không gây vấn đề cho mối quan hệ tốt đẹp của bạn, bạn chỉ cảm thấy một chút khác lạ thú vị. Suy cho cùng, khi đứng trước bạn, một người có vẻ bề ngoài được chăm chút cẩn thận hay chỉ vừa đủ gọn gàng thì không mang đến được kết luận rằng họ thật lòng hay giả tạo, rằng họ muốn hay không muốn bạn nhìn nhận con người thật của mình. Những điều này bạn cần thời gian để nhận ra, không phải vẻ bề ngoài. 


 
Nếu một ngày bạn thấy tôi với vẻ bề ngoài kém tươi, thì có thể vì tôi đang mệt mỏi và không buồn chải chuốt, cũng có thể do tôi không thích chải chuốt khi gặp bạn, hoặc có thể vì đơn giản là tôi chẳng xinh đẹp, tươi tắn gì cả, nên cố gắng hay không cũng vậy thôi >__<



Saturday, February 23, 2013

Trong gió có đám mây mưa - Trác Y Đình



风 中 有 朵 雨 做 的 云
feng zhong you duo yu zuo de yun

一 朵 雨 做 的 云
yi duo yu zuo de yun

云 的 心 里 全 都 是 雨
yun de xin li quan dou shi yu

滴 滴 全 都 是 你
di di quan dou shi ni

风 中 有 朵 雨 做 的 云
feng zhong you duo yu zuo de yun

一 朵 雨 做 的 云
yi duo yu zuo de yun

云 在 风 里 伤 透 了 心
yun zai feng li shang tou le xin

不 知 又 将 吹 向 那 儿 去
bu zhi you jiang chui xiang na er qu

吹 啊 吹 吹 落 花 满 地
chui a chui chui luo hua man di

找 不 到 一 丝 丝 伶 惜
zhao bu dao yi si si ling xi

飘 啊 飘 飘 过 千 万 里
piao a piao piao guo qian wan li

苦 苦 守 候 你 的 归 期
ku ku shou hou ni de gui qi

每 当 天 空 又 下 起 了 雨
mei dang tian kong you xia qi le yu

风 中 有 朵 雨 做 的 云
feng zhong you duo yu zuo de yun

每 当 心 中 又 想 起 了 你
mei dang xin zhong you xiang qi le ni

风 中 有 朵 雨 做 的 云
feng zhong you duo yu zuo de yun 



"Có một đám mây mưa trong gió
Trong đám mây mưa có mưa
Như trong tim em có anh

Có một đám mây mưa trong gió
Trong gió có một đám mây đau khổ
Không biết gió sẽ thổi mây về đâu

Thổi đi, thổi cho lá rơi đầy mặt đất
Chẳng còn lại chút tàn dư
Bay di khắp nơi mỏi mòn chờ đợi anh

Mỗi khi trời đổ mưa, là trong gió có đám mây mưa
Mỗi khi em nhớ đến anh, là trong gió có đám mây mưa... "

Wednesday, February 6, 2013

Nước chảy mây trôi - Nguyễn Ngọc Tư


Hôm trước ngày đi Đất Mới khai giảng niên học mới, Diệp chở mẹ đi nhổ răng. Trên đường về, bỗng dưng Diệp nghe nước mắt mẹ rớt trên lưng mình. Mẹ than buồn, vì miệng còn ngậm bông gòn nên giọng mẹ bệu bạo (hay tại khóc?), mẹ nói, không biết thầy Nhiên có chê mẹ già không. Diệp biết mẹ nói không thật, mẹ khóc vì mai này mẹ đã xa Diệp mất rồi, chứ hai mẹ con Diệp hiểu thấu tới đáy lòng, thầy Nhiên không phải là người coi trọng mấy chuyện lặt vặt đó.

Mẹ Diệp lớn hơn thầy Nhiên đến tám tuổi, hồi họ quen nhau, thầy Nhiên mới ba mươi ba. Nhà may của mẹ cách trường cấp ba Hưng Hải chừng mươi thước, nổi tiếng khắp thị xã về may áo dài. Gặp lần đầu ở buổi họp phụ huynh, thấy thầy vai áo rách, về nhà mẹ Diệp mua vải may tặng thầy một chiếc sơ mi mới, để lấy lòng thầy cho con nó nhờ. Sau này, thầy hay lại nhà nhờ mẹ Diệp may áo. Có lần mẹ hỏi vợ thầy đâu mà để áo rách vầy, thầy cười, còn gởi ở nhà người. Diệp đi học về, mẹ hỏi, thầy Nhiên ba mươi mấy tuổi đầu chưa lấy vợ, chắc thầy Nhiên khó tính lắm hả con. Diệp lắc đầu, không, thầy thấy thương lắm.

Diệp nói thật lòng. Từ ngày thầy chủ nhiệm lớp, buổi sinh hoạt nào lớp cũng vui tươi, tràn ngập tiếng hát, tiếng cười, có đứa còn đi học đàn về gãy tửng từng tưng. Thầy dạy môn Văn và biến những tiết học khó khăn này thành một thiên đường của cảm xúc. Giọng thầy ấm áp, sôi nổi, truyền cảm, mắt hay nheo, coi bộ hóm hỉnh, vui tính. Thầy bảo, mắt thầy bị tật hồi còn ở lính, không nheo thì bắn không... trúng, nheo riết thành quen. Bọn Diệp cười, tướng thầy mà bộ đội gì, thầy cũng cười, giỡn hoài, đơn vị còn không định cho ra quân nhưng thầy nhất quyết xin ra, đi dạy học. Đám học trò khen thầy dạy văn giỏi nhất trường. Nhà trường thì không nghĩ vậy, dạy cháy giáo án hoài mà giỏi gì.

Sau này, khi xem bộ phim võ hiệp "Tiếu ngạo giang hồ", Diệp phát hiện ra thầy Nhiên giống hệt Lệnh Hồ Xung, cuộc đời anh chàng không thể hoạch định trước, làm gì cũng theo cảm xúc, cả chiêu thức võ công anh ta dùng cũng "nước chảy mây trôi theo ý mình". Dù vậy, Diệp cũng thảng thốt, bất ngờ rất nhiều khi hay thầy với mẹ thương nhau. Mối tình đó không thể giải thích được vì sao, không thể nói rành rọt bằng lời những cảm xúc dịu dàng mà bỏng cháy trong lòng mỗi người. Bắt đầu từ đâu? Từ miếng băng keo thầy mang đến khi thấy tay mẹ đứt, từ việc mời nhau mấy củ khoai mì nóng thầy mua của chiếc xe đẩy trên đường, hay từ những bữa họp phụ huynh, thầy nhìn thấy mẹ Diệp ngồi trong một góc nào đó, đẹp đẽ, sang trọng mà buồn buồn, vơ vất, như lạc ở một vì sao nào...? Mẹ chỉ biết nói lời xin lỗi Diệp. Nó khó khăn lắm mới bảo, không sao, nếu con là mẹ, con cũng yêu thầy, thầy dễ thương quá trời đất mà.

Ba Diệp thì không thể tha thứ. Chẳng thèm chửi bới, đánh đấm nhau, là người trí thức, ông bác sỹ xử sự rất mềm mỏng. Ông đến trường, níu bất cứ đứa học trò nào ông nhìn thấy, phẩn trí van vỉ (như một người yêu vợ hết lòng), "Cháu làm ơn nói với thầy Nhiên trả vợ lại cho chú, làm ơn, cháu ơi !". Chuyện này gây tiếng vang đến phòng giáo dục, rồi đến Sở. Thầy Vẹn, hiệu trưởng trường vốn là đồng đội cũ với thầy Nhiên, thương bạn lắm nhưng đành buộc thôi việc.

Rồi thì mẹ Diệp cũng ra đi. Qua cửa, mẹ chỉ có một chiếc va li nhẹ bổng, trống không. Lẽ ra mẹ có thể mang đi nhiều hơn, nhưng chỉ với hai bàn tay trắng, mẹ mới rửa oan cho thầy trước lời mai mỉa của người đời, rằng thầy chỉ yêu túi tiền của mẹ thôi. Diệp thầm thắc mắc, yêu là phải hy sinh nhiều thứ vậy sao người lớn đâm đầu đi yêu hòai, làm chi cho khổ hôn?

Tổ ấm đó cách nhà Diệp một cây cầu, nhiều con đường ngoắt ngoéo. Diệp có đến chơi, đến mà nghe quen thuộc, ấm áp như nhà mình. Hồi trước, Diệp tới nhà thầy chơi hoài chớ gì, nó thuộc lòng từng cuốn sách trên giá, rành rẽ từng chổ thủng của cái màn cửa. Nhà thầy bừa bộn, đầy màu sắc. Màu của giấy dán tường, của những đường viền tự tay thầy cắt, của những tờ lịch đầy núi, thác nước và mây. Tất cả những cái đó đầy sự sống. Nó khác với nhà Diệp, bốn bức tường đều trắng, Diệp đem hình diễn viên, ca sỹ về dán trong phòng, ba khó chịu. Ở nhà, mọi người phải xem bộ phim, nghe những lọai nhạc bác học mà ba thích. Bữa cơm nào ba cũng tự tay rửa rau, dù mẹ rửa rồi, ông cũng phải rửa lại (Diệp ngờ rằng, tình yêu của mẹ đã mất mát từ chuyện ấy, đến rửa rau mà cũng không tin nhau). Ba không ăn ở quán ăn vỉa hè, cự tuyệt những món chuối nướng, khoai nướng bên đường, ba nói ăn vậy là không vệ sinh. Ba bảo mẹ một tuần nấu canh bí đỏ sáu lần, thực đơn này giúp cho Diệp thông minh, học giỏi, giúp Diệp trở thành một bác sỹ danh tiếng như ông.

Nhưng Diệp chỉ thích làm cô giáo. Một cô giáo sẽ không vì đám học trò ngỗ ngịch mà nguôi đi lòng thương yêu, không vì danh hiệu thi đua này nọ mà nguôi đi tâm huyết của mình. Giống như thầy Nhiên vậy.

Một bữa, lại nhà mẹ chơi, Diệp chỉ tay vào góc lâu nay thầy vẫn để sách và đàn, nó nói, "Thầy ơi ! Em chỉ cần chỗ này là đủ, ban đêm em ngủ, ban ngày em sẽ ngồi học ở đây". Thầy Nhiên với mẹ nhìn Diệp mừng rưng rưng nước mắt. Nhưng cũng phải đợi đến bữa ba dẫn bạn gái về, Diệp mới ra đi. Ba không ngăn lại, chỉ cười khan, lạnh, đầy cay đắng, hằn học. Diệp thấy mình hơi giống mấy tên phản bội trong phim.

Bây giờ chuyện cũ cũng đã nguôi rồi, người ta thôi không trầm trồ nữa. Mẹ gầy dựng lại một tiệm may mới, với những khách hàng cũ. Thầy Nhiên quyến luyến đám học trò nên thuê quầy bán sách báo ở trước cổng trường. Ba Diệp đã lấy vợ, có con. Tốt nghiệp Đại học xong, Diệp có ghé nhà, thấy ba ngồi giặt tã cho em. Lúc ra về, tổng kết lại thì ba chỉ hỏi Diệp đúng một câu, “Ra trường rồi tính làm ở đâu ?” Diệp nói không biết nữa, nếu chờ được phân công, có thể nó sẽ về dạy ở một huyện, thị trấn nào đó, có thể ở đó nghèo và buồn.

Mẹ nói sẽ tìm cách xin cho Diệp ở lại thị xã, thầy Nhiên có nhiều người quen làm trong ngành giáo dục, thí dụ như thầy Vẹn đang làm Phó Giám đốc Sở. Diệp chần chừ không biết lắc hay gật đầu, mẹ thở dài, nửa đêm than với thầy Nhiên, "Chắc mình mau già lắm, Nhiên ơi. Con gái mình thấy rầu quá".

Rầu chớ, công việc đang lừng khừng, chuyện yêu đương Diệp cũng chẳng tới đâu. Đứa con trai cuối cùng đã thôi lui tới nhà chừng nửa tháng nay, sân trước chưa thấy xe của người mới nào đậu. Mẹ nhắc lại nào Tuấn nào Huy, rồi Phát, Sang, mấy đứa đó thấy thương quá mà sao kỳ vậy không biết. Diệp cười, "Trời đất, tụi nó hả, con đâu có yêu". Mẹ tức quá vặt lại, "Vậy chớ con yêu ai?". Mẹ hỏi Diệp trong một đêm gió rất nhiều. Diệp tự vấn mình câu đó, khi có được câu trả lời, chợt nghe gió thổi tơi bời vào lòng, nghe như gió cấp mười, mười hai trong ấy.

Hôm sau, Diệp gọi thầy Nhiên bằng ba (nó bẻ miệng đến toát mồ hôi ra). Mẹ với thầy nghe lạ, phì cười. Diệp tá hoả, tiếng gọi ấy với nó không có ý nghĩa gì hết, kêu tiếng ba thiêng liêng mà lòng vẫn yêu thầy, yêu thầm lặng tự hồi nào không biết. Hèn chi đi xa nhớ quá chừng (tưởng chỉ nhớ nhà thôi), hèn chi mấy thằng bạn trai hay bị đem ra so sánh với thầy (tưởng vì quý trọng quá đó thôi)… Bây giờ không biết làm sao quên được đây, để vầy nguy hiểm quá, người ta nói yêu với say rượu khó che mắt được người đời.

Diệp ngầm chuẩn bị cho mình một chuyến đi xa. Mẹ không biết, nên mẹ đi chợ, mua hai ký lô khô cá sặc rằn, dịu dàng bảo thầy Nhiên" Nhiên chở con tới nhà anh Vẹn chơi, sẵn tiện, nhờ ảnh giúp cho nó một chỗ làm, có chút quà này…". Rồi mẹ Diệp tiễn hai người họ ra tới ngoài sân, lên xe, chạy một đoạn, ngó lại, thấy mẹ vẫn còn đứng tần ngần, giống như sợ thầy trò Nhiên đi lộn đường hay sẽ lén quay trở lại nhà.

Nó ngồi sau lưng thầy (như nhiều lần ngồi sau thầy đi mua keo, nút áo, chỉ may cho mẹ), mà lòng nghe dịu ngọt lạ thường, chợt nghe thèm đến rớt nước mắt được nép mặt vào lưng, được choàng tay ôm eo thầy. Chiếc xe chạy lòng vòng qua hết mấy con đường, cứ gặp đèn đỏ là thầy lại quẹo phải, Diệp khúc khích cười, nghĩ, nhà thầy Vẹn đâu có xa dữ vậy. Chiếc xe máy hiểu ý chủ nên nó cũng cà xịch cà lụi, lâu lâu lại phun ra một bụm khói đen xì. Thầy bảo, "Chết cha, chắc là nước vô bình xăng". Mà, chiếc xe vẫn không chịu chết máy hẳn, vậy mới kỳ. May nhờ đến trước cổng nhà thầy Vẹn thì trời đổ mưa, cả thầy Nhiên và Diệp đều mừng húm, kêu lên, "Mưa ! Mưa rồi !" rồi chạy vào quán cà phê ngang đó cho khỏi ướt.

Diệp vừa phủi nước trên áo, trên tóc mình vừa cười, nhớ lại thì trên đời này chắc không ai mắc mưa mà phấn khởi như vậy. Thầy trò Diệp kêu hai ly trà đá, bắc ghế ngồi ngó mưa rơi, ngó qua cái tường rào im sẫm đằng trước nhà thầy Vẹn, nghe trong lòng ngại ngần quá trời đất.

Chỗ này chỉ cách bên đó một con đường, coi vậy mà qua đó cũng nghiêm trọng như Kinh Kha qua sông Dịch. Thật ra, nghỉ dạy ở trường cấp Ba Hưng Hải rồi, thầy vẫn thường lại chơi nhà thầy Vẹn. Người đang có chức vị, ngồi cao hay ước sống như ông bán lẻ sách báo ở cổng trường (mà càng bán càng lỗ vốn, cứ thấy cuốn sách nào hay là dúi tặng cho học sinh). Thầy Vẹn bảo, " Đâu phải ai cũng làm được chuyện động trời như ông vậy. Nhớ kỷ coi, đang học ngọn lành, ông tình nguyện đi biên giới, ở lính được cưng chiều ông không chịu, đòi ra lính dạy học, đang dạy học, lại đòi yêu mà lại đi yêu ngang trái mới chết". Thầy Nhiên cười, "Cũng trả giá dữ lắm, đừng tưởng giỡn". Vợ thầy Vẹn cũng quý bạn chồng, chị nói "Ông xã em mê anh lắm, ảnh nói bây giờ có một chút chức quyền mới biết cực khi chơi với bạn, cứ phải cảnh giác nhìn nhau không biết người ta sắp nhờ cậy gì mình, chỉ có anh Nhiên là không tính toán gì hết". Vì đã nói vậy nên bây giờ mới khó mở lời…

Diệp biết thầy Nhiên đang nghĩ lung lắm, nhưng nó không nói gì, nó chỉ lẳng lặng ngồi nhìn mớ tóc to cộ cứng như rễ tre đã chớm bạc trên đầu thầy. Hồi trước, mỗi khi thấy tóc thầy dài, Diệp vẫn hay nhắc, biểu đi cắt, để tóc vậy coi già thấy mồ. Hồi đó, thầy cười cười, "đâu nè, vầy là vừa chớ". Sau rồi Diệp biết, thầy cố tỏ ra luộm thuộm để đuổi cho kịp mẹ, để mẹ khỏi buồn, khỏi mặc cảm chuyện vợ già chồng trẻ. Thầy tinh tế cả chuyện ăn mặc, chuyện xưng hô. Ở nhà Diệp, ai tới cũng bảo ngộ, nhất là mấy anh chàng đang đeo đuổi Diệp, họ bảo, "Nhà Diệp không có tôn ty trật tự gì hết, thấy lộn tùng phèo". Thí dụ như chuyện xưng hô, rõ ràng nghe thầy Nhiên với mẹ kêu nhau Nhiên Nhiên Thuý Thuý giống bạn bè hơn là chồng vợ, còn Diệp gọi thầy thì tuỳ hứng, có lúc kêu cậu, có lúc gọi "đại sư ca".

Nhớ tới đâu lòng Diệp đau tới đó, nhà giống như thiên đường vậy, mà mình lại phải đi xa. Ngoài trời vẫn còn mưa, nước chảy ròng ròng vào miệng cống. Thầy bảo mưa dai quá hen. Diệp cười, dạ, mưa dai thiệt. Thầy hỏi, hay là hai cậu cháu mình chạy qua gặp thầy Vẹn một chút. Diệp lắc đầu, thôi, cậu.

Diệp không đành lòng cùng thầy cầm gói cá khô bước qua cửa nhà thầy Vẹn. Muốn hay không, khi quay trở lại, thầy trong lòng Diệp sẽ không tròn vẹn như bây giờ. Mất mát đó có thể rất mỏng manh, nhẹ như hơi thở, có thể chỉ là cảm giác vậy thôi. Thầy trông sẽ hèn hèn đi một chút, ngượng ngập một chút, vẩn đục một chút. Diệp muốn giữ vẹn trong lòng mình một hình ảnh đẹp, một người đàn ông lúc nào cũng nồng ấm, đĩnh đạc, thư thái, đầy khí phách và thành thật với con tim. Lỡ mai mốt đây gặp hoàn cảnh khó khăn nào, Diệp còn có thầy Nhiên mà vịn vào, đứng lên, đi tiếp. Nếu phải đi xa để những điều tốt đẹp còn nguyên lành mãi thì cũng đáng lắm chớ.

Lúc về trời vẫn còn mưa, Diệp có dịp dấu mặt vào lưng thầy, khóc chơi. Trời ơi, nép sau một cái lưng rộng và ấm áp như vầy để khóc đã thiệt. Mẹ hạnh phúc biết bao nhiêu.

Lúc về Diệp ôm vai mẹ, Diệp bảo mớ khô cá sặc rằn này hôm nào làm liên hoan tiễn con đi, mẹ nướng rồi xé trộn xoài sống, con thích món này lắm. Chỗ con tới có thể buồn và nghèo, có thể cách trở xa xôi, có thể đám học trò của con lấm lem sình đất, nhưng con không ngại, để con hát cho mẹ nghe bài này, rằng "Ai cũng chọn việc nhẹ nhàng. Gian khổ sẽ giành phần ai ?". Mẹ nghe xong, rớt nước mắt, day qua thầy Nhiên, không rõ khen hay than mà giọng buồn hết biết: "Nhiên coi, không phải máu mủ của Nhiên mà con mình nó giống y chang Nhiên vậy. Muốn là làm".

Đâu nè, đâu phải muốn là làm, cũng phải suy nghĩ đắn đo dữ lắm. Coi lại, làm gì có chuyện con người được sống hồn nhiên như nước chảy mây trôi ? Phải chọn lựa và trả giá chứ…

Monday, January 28, 2013

Tôi chọn online




Tôi biết tin sau khi người bạn mình rời bỏ cuộc sống khoảng 2 tuần.


Chiều qua khi mở yahoo, chợt nhìn thấy tên của bạn vẫn nằm đó, trong friend list của mình. Nhớ mỗi lần lướt qua list ấy, vẫn miên man mong tên ấy sáng lên và trò chuyện, vài câu ngắn thôi, đủ để biết hiện giờ bạn ra sao, và đủ để bạn biết mình vẫn ổn. Thông thường, tôi vẫn để ẩn, chỉ khi muốn nói chuyện với bạn, tôi mới gọi. Tính ra, cũng có những lần tôi thấy tên bạn sáng đấy, sẵn sàng trò chuyện, nhưng vì biếng nhác, hay vì đang không vui, tôi chẳng thèm nói năng gì, chỉ im im nhìn tên ấy sáng lên rồi lát sau lại buồn bã tắt xuống. Tôi cũng hiểu, bạn có phần muốn trò chuyện nên mới lên mạng.



Đến giờ khi thấy tên bạn, tôi vẫn không biết phải làm thế nào, không muốn xóa đi, tôi để tên mình sáng lên, không biết mình đang mong chờ gì, không biết mình đang nuôi tiếc nuối hay tuyệt vọng... chỉ biết rằng mình đang cố gắng tránh né, không nhìn vào sự thật.



Tuy không liên lạc, tôi vẫn hay nghĩ về bạn, về kỉ niệm chúng ta sẻ chia, và mong những tháng ngày về sau, sẽ có dịp cùng trải qua như vậy. Nhưng giờ tôi đã biết, kỉ niệm ấy giữa bạn và tôi, là duy nhất, cho đến cuối cùng, tôi không bao giờ được lặp lại. Tôi giữ nguyên vẹn hình ảnh đáng yêu, hiền lành và chăm chỉ của bạn trong kí ức, nó luôn đẹp đẽ như vậy, cho đến mãi mãi về sau.



Tôi nhớ bạn, tôi giữ trong lòng. Cũng như cái cách mình để online đối với tên của bạn trong list, tôi không biết phải làm gì với nỗi nhớ của mình...


Saturday, November 17, 2012

Những bước đường đời ta đi



Ngày tháng nào cứ trôi và em cứ bước theo.

Hướng về phía trước nhưng không ngăn được mình sau khoảng thời gian ngoái nhìn lại. Em cố tìm kiếm mình trong mơ hồ kí ức để tô lại những mong chờ về con đường mình sẽ đi, về con người mình sẽ trở thành và để không phải một ngày hoảng hốt vì chợt thấy mình đã lạc trong hỗn độn thực tại nào đó.

Đọc thấy những ngây ngô mình, mỉm cười và ước mong về những ngày xa xôi sau này, em vẫn là mình trong trẻo... Gặp những dòng của nỗi niềm cũ, mường tượng lại vẹn nguyên, rồi em học thêm bài của những khổ đau. Cứ thế chầm chậm, em lần giở ngày hôm qua, tìm kiếm trong mình, trong bạn, ghi lại như mới được học, và ấp ủ bằng tâm hồn cho ngày mới nở hoa...



Ngày mai nào đó cũng kéo hôm nay về quá khứ.

Với những dấu yêu thực tại, dù có tiếc nuối, không cam lòng, thì vẫn chịu vuột qua. Em cố với tất cả sức lực để nâng niu, gìn giữ và khắc ghi từng phút giây một, để khi thực sự phải đối mặt với chia lìa, cũng nhẹ lòng đôi chút. Nhưng vì hạnh phúc ấm áp ấy như giấc mơ, nước mắt cứ tuôn trào mong níu giữ...

Em đã tạo cho lòng mình chút thanh thản. Ở góc nào đó, nghĩ đến dấu yêu vẫn thấy bình an, để mỉm cười... Và tin rằng nếu vẫn nghĩ về nhau, sẽ có ngày được gặp lại.



Có những người luôn hoài niệm về ngày cũ. Họ sống cả đời với nề nếp và chuẩn mực riêng. Ngay cả khi thời gian cố xóa nhòa và thay vào bằng những lề thói khác, thì họ vẫn theo kí ức của mình vực dậy phong thái cũ, để rồi quanh họ đều nhuốm màu của quá khứ. Cuốn theo dòng đời, ngay cả những điều bất cứ ai nhìn vào cũng hiểu rằng tốt đẹp cũng không còn được gìn giữ. Nên với những nếp sống nhuốm màu thời gian ấy, có gọi là "sống nhờ kí ức"?!

Có lời nào bảo rằng con người ta dẫu biết đến lúc cũng chia lìa, nhưng khi còn bên nhau vẫn cố gắng tạo kỉ niệm. Vì khi xa rồi, họ nhờ có những kí ức ấy làm lý do tiếp tục tồn tại. Nên nếu nghĩ đến ngày xa mà ngần ngại, e rằng rốt cuộc cũng chỉ ngập trong nuối tiếc mà thôi.


Chỉ là vẫn đang tự hỏi, với kí ức về những kỉ niệm và cảm xúc hạnh phúc của ngày cũ ấy, em sẽ ngăn được bao nhiêu nỗi nhớ nhung và mủi lòng, sẽ ngăn được bao nhiêu khi ước mong lặp lại ngày hôm qua trỗi lên?


Vẫn biết cảm ơn vì đã được ban tặng những khoảng thời gian đẹp đẽ vô giá ấy để trải nghiệm...

... chỉ là con người thì khó tránh tham vọng cuồng si... 






Thursday, October 18, 2012

Gọi tên cảm xúc




Hãy cứ để những cảm xúc mơ hồ, không định hình ấy bình yên trong lòng, đừng cố gọi tên ra hay tìm cho chúng một cái tên để áp đặt. Vì ngay cả điều có tên như yêu thương vốn cũng khó phân định rồi...

Nếu thấy vui, hãy cứ vui nhè nhẹ, đừng bảo rằng do người, hay nhờ người mà ta được vui kia tìm đến.
Nếu muốn hát, hãy cứ hát khe khẽ, đừng cho rằng vì có người ở bên mà ta cất được giọng yêu thương.
Nếu muốn khóc, hãy cứ để nước mắt tuôn trào, đừng cứ chăm chăm chỉ bên cạnh người ta mới là chính mình mà thổn thức như  thế...

Vì cảm xúc vốn mong manh, mong manh như khoảng thời gian ta còn được cùng người sẻ chia tháng ngày hạnh phúc, nên cố làm gì, đặt một cái tên, áp một lời gọi cho khắc sâu thêm vào lòng, rồi đến ngày mong manh không còn tồn tại, ta phải làm sao?...





Và... ta chỉ biết rằng có những khoảnh khắc trong lòng bỗng thấy xôn xao...







  

Saturday, September 8, 2012

Nghĩ và nghĩ

Ngồi chat với bạn một hồi tự nhiên nghĩ...

Cũng là viết viết viết để bạn đọc đọc đọc... vậy thì giống viết thư nhỉ?! Có điều viết này đọc liền và trả lời liền, không mất tem, bao thư và thời gian chờ đợi...

Đổi lại là không có nét chữ đặc trưng của mỗi người, không có thời gian bình tâm cần thiết cho những chuyện nhất thời xảy ra, không có thời gian để hiểu được giá trị của mối quan hệ này...

Vậy là, vì tiện lợi, vì không tốn kém, vì không mất mát gì... người ta có thể muốn nói gì thì nói, muốn dùng ngôn từ ra sao thì dùng, muốn trút bao nhiêu những bực dọc, hờn ghen, trách móc thì trút... và đôi khi không kịp nhận ra mình vừa để rơi điều gì đi mất.

Dù sao, mình vẫn thích viết thư tay hơn. Có những điều lặng lẽ không diễn đạt được mà chỉ khi tự tay viết, chọn lọc xem mình nên dùng thế nào, nên đặt ra sao, nên bày tỏ những gì, nên quan tâm đến đâu, nên đào hay nên lấp... để hoàn thành một, hay vài tờ giấy gọi là bức thư để gửi đi mới cảm nhận được. Bức thư ấy được tạo nên từ những con chữ dù khéo dù vụng cũng là tự tay mình tạo ra, thì cho dù có "lên bờ xuống ruộng" thế nào hẳn người đọc cũng không vì thế mà phiền lòng [biện bạch cho cái tật viết chữ xấu đáng ghét của mình, hí hí *đỏ mặt*].

Thật ra vẫn còn nhiều điều rất tuyệt nhưng không kể nhiều, vì người ta chỉ thực sự cảm nhận được điều gì khi chính họ trải qua điều đó mà thôi! ^^





Tối đi học về, đẩy xe ra cổng trường, leo lên đạp đạp, gió dìu dịu, tóc bay bay, lại nghĩ... [ha ha ha...]

Nghĩ rằng sao người ta lại hối hả như thế bỏ lỡ một buổi đêm sau mưa tuyệt diệu như vầy... Kể ra giữa dòng người tất bật như vậy, có mình đang hưởng thụ thôi ư... Thật là lười quá... ^^

Dù sao, mình vẫn thích đi xe đạp... 






"Em tan trường về, đường mưa nho nhỏ..."






Tuesday, July 24, 2012

Ừ, thì chào hỏi...

Có quá nhiều thứ cần được tiếp thu và trau dồi hàng ngày. 

Thay cái blog mới hay dùng thêm một cái blog khác, đều khiến mình phải tập tành từng bước một ngay từ cơ bản nhất. Điều dễ dàng nhất theo mình nghĩ là mang một vài bài từ blog cũ sang để làm "đà" và cũng như một lời chào làm quen với blog mới. Mình hiểu khi e ngại điều mới mẻ, là mình còn nghĩ đến cái "không khí", phong cách ở cái cũ, sang blog mới này, còn chưa nghĩ được "không khí" bao trùm mà mình muốn tạo ra cho nó là thế nào...

Còn chưa biết sắp xếp, tạo thư mục riêng cho từng loại nội dung, chưa biết tạo danh sách bạn bè cũng như cách cài đặt thời gian... Cái "nhà mới" sơ sài lỏng lẻo. Những bài viết có cùng ngày đăng đều là gom từ blog cũ, cái nhà tường gạch lâu năm... 

Mình hay đi lang thang đọc trong nhà người khác, thấy khi bắt đầu họ thường có một vài lời chào hỏi, vẩn vơ tự sự cùng điều mới mẻ vừa làm quen và không nghĩ ngợi nhiều. Đến giờ, đổi sang cái blog thứ ba, mình cũng tự viết lời chào cho nó, điều trước đây chưa từng nghĩ mình sẽ làm.... 

Coi như là có tiếp thu, tuy theo chiều hướng hơi gượng gạo...

Nhưng mà gì cũng vậy, có bắt đầu còn hơn không... 

Cho một ngày mưa sớm, nắng mau...


"Thân tâm an lạc"


Hôm rồi ngồi trong quán cafe, thấy anh chàng kia, trong khi cô nàng ngồi cạnh cứ luôn miệng bảo tay không sạch đâu, thì anh ta cứ mặc kệ mà hôn tay cô ấy một cách rất trìu mến. Thật đáng yêu nhỉ! ^___^



Cảnh ấy làm mình nghĩ đến vài điều...


Đối với người yêu thương mình, dù mình trong trạng thái nào đi nữa, mình vẫn là tốt đẹp. Nên, có lẽ cần cố gắng một chút, để giữ cho mình thực sự tốt đẹp, dù là con người bên ngoài hay con người nội tại, để có thể một chút nào đó phù hợp với hình ảnh mà những người yêu thương mình luôn ấp ủ trong lòng. Nếu không, luôn nghĩ về mình với hình tượng nào đó mà cho đến hiện tại đã rời quá xa con người thật bên ngoài của mình, há chẳng phải mình đã biến họ trở nên lố bịch rồi sao?!



Tuesday, April 10, 2012

"Diện bích..."


Mấy ngày này cái modem ở nhà bị hư, nên khi nào ở nhà là đồng nghĩa với việc bị “cách ly với thế giới” . Mỗi lần mở máy tính lên chỉ còn mỗi một việc ngoài bật game là “lục lạo”. Đã lâu rồi mấy cái ổ đĩa bị bỏ quên, giờ cứ mở hết ổ này đến ổ khác, tập tin này đến tập tin khác ra xem thật ra bên trong nó mình đã đựng gì. Nói chung là phần nào những gì đã quên mất lại có dịp “ghi chép” lại vào não 

Trong lúc ngồi “lục lạo” như thế, mình chợt liên tưởng đến “con người”, và cảm thấy mỗi ngày trôi qua, người ta bị cảm xúc đối với điều này, điều khác, người này, người khác chi phối mất, đến nỗi quên hẳn bản thân mình, quên hẳn việc quay vào bên trong chính mình. Thế giới xung quanh càng hiện đại, càng hào nhoáng, người ta càng dễ bị thu hút, say mê và rồi chìm đắm trong đó, cảm xúc hoàn toàn bị chi phối bởi những điều “ngoại thân” đang xoay vòng vòng, không còn quay lại được nữa, hay đã quên cách quay vào nội tâm mình để suy xét. Mình nghĩ, đối với mỗi người, bản thân mình nên quan trọng hơn những điều “xoay vòng vòng” đó. Lâu lâu quay vào đối diện với chính mình, lắng lòng lại, cũng giống như đang tự chăm sóc cho “nội tâm” vậy, dần dần sẽ cảm thấy dễ chịu, thanh thản, và được “đong đầy”, vì mỗi khi người ta để cảm xúc, suy nghĩ bị chi phối quá nhiều, là lúc cảm thấy mình cạn kiệt nhất. 

Mà cũng nhờ “lục lạo” đó, mình xem lại bộ anime mà mình thích nhất. Mình xem cách đây cũng khá lâu rồi, lại thêm trí nhớ không tốt lắm, nên xem lại vẫn có chỗ cảm thấy đúng là đã quên hoàn toàn. Xem đi xem lại thế nào vẫn cảm thấy rất thích, cách dẫn dắt hay, và cũng có nhiều triết lý rất thấm thía ^^ [chỉ nhớ được một trong số các câu mình tâm đắc: “con người không cần có đôi mắt cũng có thể khóc được”, tự nhủ cố nhớ thêm… ]. Thói quen của mình khi đọc hay xem gì mà có điều tâm đắc là luôn muốn đọc, xem lại lần nữa, cho đến khi những điều ấy thật sự “thẩm thấu” vào nội tâm, hờ hờ. @__@ [mà với trí nhớ “siêu phàm” của mình thì điều này hơi khó hơn với người khác! Hờ hờ…]


Viết tùm lum tà la, mình thấy mình “tự kỉ” dữ lắm rồi, phải đi chơi vòng vòng ra ngoài mới được… Còn bộ anime ấy, Mushishi, mình nghĩ ai thích thể loại này nên xem... 



thật ra khi những suy nghĩ này trôi qua, mình nghĩ nó đều gom lại trong một câu của “lão tiền bối”: “Diện bích thiền tâm”

Tuesday, April 3, 2012

"Người ở bên trời, ta ở đây..." (*)




Dạo này mức tính thời gian của mình dần hình thành thói quen “mười hai tiếng”. Nghĩa là mỗi ngày trôi qua theo kiểu “mười hai giờ trưa, mười hai giờ khuya, mười hai giờ trưa, mười hai giờ khuya…” Chỉ sợ đến khi đã quá quen rồi thì muốn bỏ cũng không được [mà cái chính là không muốn bỏ ]…

Có một lần vì cố cắt quả chanh đã khô mà mình bị trượt tay và cắt ngón tay đứt một đường rất sâu, đến hơn cả tháng sau mới lành. Một khoảng thời gian lâu sau đó mình không dám cầm đến dao, vì con dao lần đó cắt vào lòng mình nỗi sợ hãi còn khó lành hơn vết thương trên ngón tay. Có lẽ tâm trạng hiện giờ của mình cũng như vậy…


Khi bị ai đó làm tổn thương quá lớn, mình có xu hướng quay về “nhà”, những gì ít nhất vẫn thuộc về mình, ôm ấp, nâng niu, cố gắng gìn giữ… Nhiều người hỏi vì sao không “phản ứng” lại như cách thông thường người ta vẫn làm đối với ai-đó-làm-mình-tổn-thương. Mình cũng không hiểu, giống như đó là phản xạ rồi. Có lẽ mình sợ trong lúc sơ suất nào đó, lại đánh rơi mất điều mình đang nắm giữ, những điều thân thương còn lại, nên mình không cố gắng khiến người khác cũng “nếm” cái vị đắng cay đó… Mình chỉ cố gắng tự “chạy chữa” vết thương, mặc dù việc đó không mấy khi hiệu quả, nhất là đối với những vết thương quá lớn.


Mà dù gặp chuyện gì, mình từ từ rồi cũng ổn, hay ít nhất có vẻ ngoài như vậy, vì mình vốn thích lạc quan, giống như ánh nắng ban mai không thể nào tắt đối với cuộc đời. Cảm giác thường trực ở mình là vui vẻ [trừ những lúc quá ủ ê, hô hô], nên nhất định “một ngày nào đó” không nhanh thì chậm, không quá ngắn thì quá dài, mình sẽ lại cười tươi… [mặc định rằng mình cười trông xinh!]


Trải qua vài ngày mưa bão, cái nắng gay gắt mùa hè chợt trở nên ấm áp dịu dàng. Người ta thường không thấy được những gì quá gần, những điều bên cạnh mình không hiểu rằng quý giá. Lúc lãng quên như vậy, thường sẽ có chút “sóng gió” xảy đến, để khi đã qua, họ sẽ nhận ra những điều bên cạnh mình với bản chất vốn có của nó, là rất quý giá và ý nghĩa. [Thật ra có vài lần sau chuyến phiêu lưu mỏi mệt, mình quay về chỉ thấy xác xơ, trơ trọi, lại vùi đầu vào nức nở, những gì có được chỉ là tổn thương…]

Người ta hay nói “bằng lòng với hiện tại là hạnh phúc”. Thật ra có những lúc bản thân đã chấp nhận những gì mình đang có, chấp nhận tình trạng hiện tại của mình, nhưng cuộc sống dường như vẫn cố “rút bớt” những-điều-đang-có ấy. Lúc ấy có lẽ nên hiểu rằng bản thân có điều cần thay đổi, và bài học xảy đến để người ta có thể nhận thức được và hoàn thiện mình hơn. Nhiều lúc lại “phản tác dụng”, những trắc trở nối tiếp nhau lại khiến người ta có xu hướng phẫn chí, và trượt dài, nghĩa là người ấy đã bỏ cuộc. Vì “người muốn đi thì số phận dẫn đi, người không muốn đi thì số phận kéo lê”, dù gì cũng phải luôn tiến về phía trước, nên với niềm kiêu hãnh của mình, phải cố gắng “làm chủ” số phận của mình, dù sóng gió thế nào cũng phải cố gắng vượt qua, nếu không, bị “kéo lê” như vậy không phải là rất thê thảm sao?! [rách hết quần áo, mất công tốn tiền mua lại ]
Lảm nhảm như vậy, không bia, không café, vậy hôm nay mình “xỉn” yogurt rồi! [làm một hơi hai hũ yogurt quậy với đá 





(*): thơ Huy Cận






vẫn muốn là một đứa trẻ ngoan luôn hiểu chuyện, chỉ là nước mắt không thể ngừng rơi...


Tuesday, March 27, 2012

Những ưu phiền nhỏ nhặt


Dạo này mình thật tiến bộ, lên chốn công cộng đông người như “phết búc” mà “la lối” rằng buồn, rằng bực… Kể ra cũng thiệt là “giải tỏa stress” đó mà! 

Vì mình biết, mình “đầy” rồi, không có chất chứa thêm được chuyện gì, ít nhất là trong khoảng thời gian này, nên có chuyện gì bức bối một chút, khó ở một chút, là mang hết ra đường “quăng” (ai lớ rớ trúng ráng chịu! ), chỉ giữ lại những “món đậm đà” thôi. Mà cũng giống như bản chất của nó, những phiền phức nhỏ nhặt như vậy, khả năng “tồn tại” đối với mình cũng ngắn lắm, lại còn được “trợ giúp” bằng cách “quăng” tá lả như vậy, mình mau quên hơn… Mình thích câu nhỏ bạn mình nói “Để dành thời gian làm những việc có ích hơn”. Ừ, nhiều lúc bận rộn quá cũng bỏ quên mấy cái “cục” ưu phiền đó mất tiêu, rồi thì không còn thấy nữa, chắc có ai thấy đẹp đẹp “lụm” giùm rồi, thiệt đỡ biết là bao nhiêu! 

Vả lại, người ta sống đâu phải có mục tiêu là chăm chăm đi nhặt ưu phiền đâu, có nhiều “món” còn "lấp lánh" hơn mà (như nắng đấy! ^^) nên gì bỏ được thì bỏ, quên được thì quên đi… 


Friday, March 16, 2012

Bình Yên


Đã lâu rồi không còn nghe một người gọi “Bé …”. Ngay cả những lần đối thoại gặp lại cũng chỉ là những lời trống không, những câu không thành hình. Cảm giác như mình ngày càng bị ghét, chẳng bởi vì đâu. Lỗi lầm nào không còn biết, chỉ vun thêm nhớ nhung, mình liên tưởng đến những thị phi, những liếc mắt… vẫn lảng vảng chung quanh. Lâu dần tự gom lại một mối, đều gắn vào đấy lý do: vì ghen tị, vì không có được những gì mình đang có, nên người ta đâm ra thế, và quen, và gạt bỏ… Cũng không hiểu lắm, những thân thương lại hóa thành hư không, có thể vì nó vốn chẳng tồn tại, chỉ là ngụy biện trên môi, nên sau khi quay đi, ngôn từ cao cả cũng là vô nghĩa, thấy tốn hao tâm sức, là phí phạm lòng tin…
Mình biết đã bị lừa dối, biết rằng khi quay sang đối mặt với mình, người ta cố che giấu kẻ khác sau lưng, và hiển nhiên, khi quay lưng lại, là mất đi vĩnh viễn… Mà quan trọng gì, vì vốn đã chẳng muốn gắn kết, chỉ cần đôi chút sẻ chia, mà dường như vẫn là kì vọng quá lớn… Nhìn cái cách người bỏ đi, mình như mường tượng ra rõ rệt hình ảnh đứa trẻ làm đổ vỡ đồ và cố trốn chạy thật xa, để không bị ai bắt gặp đang lơ ngơ gần đấy, sẽ bị “mang tội” mất!
Không biết tự khi nào trong mình luôn vang lên câu hỏi “Bao giờ em sẽ tan thành nước mắt?...”

Một lần tự nhiên muốn đọc những dòng từ quá khứ của một người. Miên man lần giở, đến khi quyết định gấp lại, chỉ nhận được cảm giác của một loài quả chưa chín muồi mà người đã vội hái, rồi bỏ rơi… Nên khi ta gặp, vẫn chỉ được đối đãi theo lối hanh hao không trọn, có chút hoài nghi, và cứ thế không thay đổi nữa… Ta cố gắng vun trồng, cố gắng ấp ủ cho đến một ngày mệt mỏi, chợt thấy mình như đứa trẻ la thét, gào khóc đòi có được món gì đó không phải của mình, thật khó coi! Rồi buông tay và cố cảm thấy dễ chịu, để mỉm cười…