Tuesday, March 27, 2012

Những ưu phiền nhỏ nhặt


Dạo này mình thật tiến bộ, lên chốn công cộng đông người như “phết búc” mà “la lối” rằng buồn, rằng bực… Kể ra cũng thiệt là “giải tỏa stress” đó mà! 

Vì mình biết, mình “đầy” rồi, không có chất chứa thêm được chuyện gì, ít nhất là trong khoảng thời gian này, nên có chuyện gì bức bối một chút, khó ở một chút, là mang hết ra đường “quăng” (ai lớ rớ trúng ráng chịu! ), chỉ giữ lại những “món đậm đà” thôi. Mà cũng giống như bản chất của nó, những phiền phức nhỏ nhặt như vậy, khả năng “tồn tại” đối với mình cũng ngắn lắm, lại còn được “trợ giúp” bằng cách “quăng” tá lả như vậy, mình mau quên hơn… Mình thích câu nhỏ bạn mình nói “Để dành thời gian làm những việc có ích hơn”. Ừ, nhiều lúc bận rộn quá cũng bỏ quên mấy cái “cục” ưu phiền đó mất tiêu, rồi thì không còn thấy nữa, chắc có ai thấy đẹp đẹp “lụm” giùm rồi, thiệt đỡ biết là bao nhiêu! 

Vả lại, người ta sống đâu phải có mục tiêu là chăm chăm đi nhặt ưu phiền đâu, có nhiều “món” còn "lấp lánh" hơn mà (như nắng đấy! ^^) nên gì bỏ được thì bỏ, quên được thì quên đi… 


No comments:

Post a Comment