Monday, May 23, 2011

Mất một nửa người mình yêu thương...

Sáng này mình đi làm bằng "bus". Lâu rồi không đi, cũng có chút không quen, nhưng cơ bản là "bình thường". Nhận ra mình ngày càng "lặng". Giữa đông đúc chen lấn, mình lặng như cái bóng dần tan...

Kể từ ngày nhỏ em mình trở nên "lơ ngơ lẩn ngẩn", mình cho rằng đã mất một nửa đứa em rồi. Nỗi niềm nào ban đầu còn xa lạ, dần cũng trở thành quen, nỗi đau cũng vậy, mình quen rồi. Chẳng mong chờ, chẳng hi vọng, mình để "tự nhiên". Thỉnh thoảng nghĩ đến việc mất hẳn người mình yêu thương, hay tìm lại được...

Suy cho cùng, dù ở trong trạng thái nào, mình vẫn còn vẹn nguyên người mình yêu thương trong lòng...



No comments:

Post a Comment