Con bé hay cười
Mình nhìn hình avatar Sakura cười mỉm chi. Mình biết truyện này từ bé, rất thích đọc, và càng thích tợn khi nhỏ bạn bảo mình giống cô bé này (vì xinh xinh mà..., lại hay cười, năng động, nghịch ngợm...
). Ngồi nhìn một hồi, ước gì mình cũng được như vậy, luôn tươi cười, luôn được vui vẻ, cuộc sống nhẹ nhàng, đơn giản. Khi vui có thể cười, khi buồn cũng vậy, cô ấy có thể khóc, hay sẻ chia...
Ước gì mình được như vậy!
Mình hay cười, vì mình vui tính, toàn nghĩ ra "ý nghĩ điên rồ" thú vị, và cười. Phần nữa vì mình khi buồn sẽ trốn, nếu không trốn được mình sẽ "dìm hàng" nỗi buồn, "nhấn đầu" nó xuống, cho chuyện vui "trồi" lên, rồi mình lại tươi cười. Vì mình biết, mình cười trông xinh.
Mình hay kể kể, vui vui, nắc nẻ, lăng xăng... nhưng mình chắc không đến nỗi trông như "gì cũng buột miệng nói" chứ!

Mà... tự nhiên muốn khi buồn cũng có thể "lu loa", khóc, hay những lúc rối trí thế này, có thể hỏi, để yên lòng đôi chút... Chắc vì lần đầu tiên phải "lung tung xà bần" trong đầu (y như món đậu hủ quậy nát bấy!
), rồi sẽ ổn lại thôi...
Vì mình cười trông xinh!
No comments:
Post a Comment