Thursday, September 2, 2010

Ngẩn ngơ...

Lục lại mấy cái mail cũ... tự nhiên ngẩn người... Hàng đống mail chỉ có chiều đi, mà cái nào cái nấy đều dài thượt... Đọc lại cái giọng nhiệt thành ấy, nghe dâng lên điều gì xót xa... Cứ thấy mình ngây ngô lạ... Mà ngặt nỗi, cái tật không bỏ, rốt lại, thời gian dài bao nhiêu, nhìn lại mình vẫn vậy, chi cho u uất vậy nè... 


No comments:

Post a Comment