Sunday, May 16, 2010

Sao rồi?


Tôi không phải chưa từng đặt niềm tin vào người khác. Nhưng cảm thấy lạ lẫm khi được sẻ chia, dường như là cảm giác rất mới mẻ. Nhận thấy được quan tâm qua những lời hỏi han, lòng trở nên nhẹ nhàng. Tưởng chừng như có thể đứng lên và đi đến bất cứ nơi đâu giữa u ám vẫn đang vây bọc, hoặc giả có thể tự rẽ ra một lối cất bước khi xung quanh như vô lối. Không phải thấy mình không đơn độc, không phải thấy mình được sẻ chia, mà thấy mình được củng cố, trở nên vững vàng. 



Có điều gì len lỏi trong lòng, êm êm đềm đềm, mênh mênh mang mang, khiến mình hồ như được gội rửa. Nhè nhẹ cười, nhè nhẹ vui, nhè nhẹ tâm hồn... nhè nhẹ... ^___^



Xin cám ơn vì đã hỏi han tôi khi ấy, những người bạn của tôi. 


No comments:

Post a Comment